C2WEAREONE


Forum lớp mình-Our forum WE ARE THE ONE
 
IndexPortalCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Tấm Cám_ Truyện rằng xưa thiệt là xưa

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
casaucutduoi_123



Tổng số bài gửi : 8
Đánh giá : 64
thanks : 0
Join date : 20/03/2009
Age : 21
Đến từ : lao cai

Bài gửiTiêu đề: Tấm Cám_ Truyện rằng xưa thiệt là xưa   Thu Apr 23, 2009 2:46 pm

Tấm và Cám là hai chị em cùng cha khác mẹ.

Mẹ Tấm mất sớm, Tấm phải sống với cha từ nhỏ

Chẳng bao lâu sau cha Tấm cũng qua đời.

Khi cha mất Tấm sống với dì ghẻ là mẹ của Cám.

Mụ bắt Tấm phải làm lụng quần quật suốt ngày.

Trong khi Cám thì lười chảy thây.

Một hôm, dì ghẻ đưa cho Tấm và Cám mỗi người một cái giỏ, bảo ra đồng hớt tép, ai đầy giỏ thì được thưởng một cái yếm đỏ. Tấm ra đồng không quản trời nắng, mải miết hớt được đầy một giỏ vừa tôm vừa tép. Còn Cám nhởn nhơ hết bờ này bụi nọ, hái hoa, bắt bướm; trời đã về chiều mà giỏ của Cám vẫn chưa có tí gì. Thấy Tấm giỏ đầy tép, Cám mưu mô bảo Tấm:

Tấm tin là thật, xuống ao, ra tận chỗ sâu tắm rửa. Tắm xong, Tấm lên bờ, sờ đến giỏ tép thì chỉ còn giỏ không: Cám đã trút hết tôm tép của Tấm vào giỏ mình và về trước mất rồi. Tấm ngồi xuống bờ ruộng, bưng mặt khóc nức nở.

Bỗng Bụt hiện lên hỏi:

Tấm kể sự tình cho Bụt nghe, Bụt bảo: "Con thử xem trong giỏ còn có gì không?". Quả nhiên Tấm nhìn vào giỏ thì thấy có một con cá nhỏ:

Bụt bảo Tấm: - Con đem cá bống về thả xuống giếng mà nuôi...

...mỗi bữa, đáng ăn ba bát thì con ăn hai, còn một thì đem cho Bống. Mỗi lần cho ăn thì con nhớ gọi:"Bống bống bang bang, mày ăn cơm vàng cơm bạc nhà ta, chớ ăn cơm hẩm cháo hoa nhà người."

Thấy sau bữa ăn nào Tấm cũng ra giếng, mụ dì ghẻ sinh nghi, sai con đi rình. Một lần kia, sau bữa ăn, Cám ra giếng, nấp sau một bụi cây. Nghe Tấm gọi Bống, Cám nhẩm cho thuộc, về kể cho mẹ nghe. Sáng hôm sau, mẹ Cám nắm sẵn một nắm cơm, gọi Tấm đến đưa cho, dặn rằng:

Tấm vâng lời dì ghẻ, cho trâu đi ăn thật xa. Ở nhà, hai mẹ con Cám đem bát cơm ra giếng, cũng gọi Bống như Tấm đã gọi. Bống nổi lên mặt nước, hai mẹ con Cám vội bắt lấy đem về làm thịt Ðến chiều Tấm dắt trâu về. Cũng như mọi lần ăn xong, Tấm đem cơm cho Bống. Tấm đứng trên bờ giếng gọi mãi mà mặt nước vẫn phẳng lặng, không thấy Bống đâu cả. Một lúc lâu, một cục máu nổi lên, Tấm bưng mặt òa khóc.

Giữa lúc ấy, Bụt hiện lên, hỏi Tấm:

Tấm kể hết sự tình. Bụt bảo: - Con Bống của con, người ta ăn thịt mất rồi. Con về nhà nhặt lấy xương nó, kiếm lấy bốn cái lọ mà đựng, rồi đem chôn ở chân giường". Về nhà, Tấm tìm mãi, không thấy được cái xương nào. Con gà thấy thế, kêu:

Tấm bốc cho gà nắm thóc. Gà vào bếp bới một lúc thì xương Bống phơi cả lên mặt tro. Tấm nhặt bỏ vào bốn cái lọ, đem chôn ở bốn chân giường.

Ðược ít lâu, có tin vua mở hội. Hai mẹ con con Cám hí hửng sắm sửa quần lành, áo tốt, còn Tấm vẫn quần áo rách mướp. Ðến ngày hội, mẹ con Cám lấy một đấu gạo trộn với một đấu thóc, bảo Tấm rằng: - Phải nhặt cho xong mớ gạo lẫn thóc này, mới được đi xem hội". Dặn xong, mụ tất tả đưa con gái đi ngay.
Ngồi nhặt thóc được một lúc, Tấm bực dọc, tủi thân, òa lên khóc.

Bụt lại hiện lên hỏi:

Tấm thưa: - Hôm nay là ngày hội, dì con đem thóc trộn với gạo, bắt con nhặt hết thóc mới được đi xem..
Bụt bảo Tấm: - Ðể ta sai một đàn chim sẻ xuống nhặt giúp con.
Ðàn chim sẻ bay xuống kêu ríu rít, nhặt thóc ra đằng thóc, gạo ra đằng gạo. Chỉ trong chớp mắt, đàn chim đã nhặt xong.

Nhưng nhìn đến bộ quần áo rách như xơ mướp của mình, Tấm tủi thân muốn khóc. Bụt lại hiện lên bảo Tấm: - Con hãy đào bốn cái lọ ở chân giường lên thì sẽ có quần áo mặc.
Tấm đào lên thì thấy đủ cả quần áo, khăn, giày đẹp đẽ. Một bộ áo mới ba mầu quan lục, mầu hoa đào, mầu hoàng yến, một cái yếm mầu hoa hiên, một cái quần nhiễu điều, rồi nào thắt lưng hoa đào, khăn nhiễu tam giang. Ðến đôi giày văn hài thì thật xinh xẻo, chỉ đôi chân bé nhỏ của Tấm mới đi vừa. Tấm mặc quần áo, nòng chân vào giày, thấy thứ nào cũng đều vừa cả.
Tấm lại lấy ở một cái lọ ra được một con ngựa bé tí tẹo. Tấm vừa đặt con ngựa xuống đất thì nó hí lên một tiếng rồi lớn lên bằng con ngựa thật.

Vui sướng quá, Tấm tắm rửa sạch sẽ, rồi thay bộ quần áo mới vào, cưỡi ngựa đi xem hội. Ðến chỗ lội, Tấm đánh rơi một chiếc giày xuống nước. Tấm vội xuống ngựa, mò mãi mà không thấy.

Một lúc sau, voi của vua đi đến chỗ lội, cứ gầm lên không chịu đi.

Vua sai lính hầu thử xuống nước mò xem thì nhặt được một chiếc giày văn hài thật xinh xẻo. Vua ngắm nghía chiếc giày, rất vừa ý.

Vua truyền lệnh hễ trong đám đàn bà, con gái đi xem hội, ai ướm vừa chiếc giày thì vua sẽ lấy làm vợ. Ðàn bà, con gái trong đám hội chen nhau đến ướm chân.Cả hai mẹ con Cám cũng đến ướm, nhưng không chân ai vừa cả. Ðến lượt Tấm xin đến ướm thử, thì vừa vặn xinh. Chiếc giày văn hài mà lính nhà vua nhặt được cùng với chiếc giày Tấm đang cầm ở tay vừa đúng một đôi
Cám đứng ngoài xem, thấy một người con gái tươi giòn rõ là Tấm, liền gọi mẹ bảo rằng:



Được sửa bởi casaucutduoi_123 ngày Fri Apr 24, 2009 2:20 pm; sửa lần 2.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
betj_dabjt_yeukung_n_y_q



Tổng số bài gửi : 80
Đánh giá : 41
thanks : 0
Join date : 19/02/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: Tấm Cám_ Truyện rằng xưa thiệt là xưa   Mon Jun 08, 2009 8:33 pm

eC
hay day' the' het' ruj` ak`
ko doc dau toan xem hjnh` thuj haj` that
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Tấm Cám_ Truyện rằng xưa thiệt là xưa
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
C2WEAREONE :: Your first category :: Vui + Cười-
Chuyển đến